Ngày đầu tiên đi học...con cứ ngỡ mình được đi chơi nên vui vẻ háo hức không hề khóc khi gặp bạn và cô giáo, mẹ mừng vì con gái mẹ nhanh chóng hòa nhập với môi trường mới...nhìn dáng bé nhỏ đeo chiếc ba lô tự tin con bước đi yêu không chịu được , con gái mẹ thật chững chac"dù trong lòng có chút gợn thương con gái bé bỏng của mẹ
thật là kỳ diệu khi mẹ đón con đầu tiên con gặp mẹ gọi ngay MẸ ƠI MẸ ƠI trước sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của mẹ dù trước đó con chỉ biết ma ma, pa pa mà thôi....
25/7....
sáng nay con đã nhận thức được việc đi học của con nên khi cô giáo bế con khóc và ôm chặt lấy mẹ, mẹ chạy nhanh ra ngaoi2 ko dám quay lại nhìn mắt con rưng rưng tức tưởi, mẹ ở lại ngoài sân chờ xem con như thế nào, đã 30 phút trôi qua con vẫn khóc 2 mắt sưng húp, tội nghiệp con quá..mẹ cố kềm để không vào bế con về vì mẹ muốn con phải mạnh mẽ , bước đi về mà lòng mẹ trĩu nặng cảm giác ko nhấc nổi chân để bước đi, cố lên con gái mẹ yêu con đừng khóc nữa nhé , con có bạn bè và cô giáo mà , cố lên cố lên con yêu ơi
26/7...
sáng dậy con chỉ ba lô nói đi đi đi, mẹ thấy vui vì con ko sợ trường nhưng khi dắt tay con đến cổng thì con đứng lại quay đầu về hướng nhà rồi chỉ tay về đấy, mẹ nói con đi học ngoan nhé,vào với cô và các bạn, mẹ sẽ ngay đây với con nhưng con cứ ôm chặt lấy mẹ mà khóc, mẹ ko biết phải làm sao nén lòng nhìn con khóc mà mẹ cũng thầm khóc theo con, , về nhà mẹ chỉ mong cho đến giờ đón con, mẹ cứ nghĩ con đi học mẹ sẽ rảnh tay làm nhiều việc khác nhưng mẹ ko còn tâm trí nào để thiết tha gì ngoài việc đếm thời gian con ah,
có 1 điều làm mẹ băn khoăn hoang mang lắm con ah vì từ khi con đi học con thay đổi hẳn :
sau 3 hôm đi học thì con có biểu hiện giống như sốc tâm lý như sợ 1 mình, sợ người lạ dù trước đây thì ko , con chỉ để mẹ bế còn lại như anh , chị hay bà ngoại trước con cũng bám lắm mà giờ ko ai có thể đụng được con ngoài mẹ, hay khóc hờn nói chung là có nhũng biểu hiện làm mẹ sợ quá, ngày đầu đi học thì con chưa nhận thức là sẽ xa mẹ cũng chỉ là mếu thôi , nhưng sang ngày thứ 2 thì khóc đến khàn giọng , và cứ đòi mẹ bồng suốt khi mẹ đón về rồi khóc tức tưởi, ngày thứ 3 thì khi đến cỗng trường nhất quyết ko chịu vào ôm mẹ cứng chặt, cô bế thì khóc thét tức tưởi, mẹ có nán lại xem con thế nào thì con khóc vẫn ko nín, xót con quá mẹ ko làm gì được hết, mẹ đang tự hỏi là có nên tiếp tục cho con đi học nữa ko vì mẹ sợ cứ cố con sẽ bị gì thì mẹ đau lòng lắm, tâm trạng mẹ đang rối bời ko biết phải làm sao, cứ nghĩ cho con đi học để tốt con không ngờ con thay đổi 360o luôn, bình thường con cũng dạn dĩ ko sợ đám đông ko sợ ng lạ, ko khóc nhè mà bây giờ như thế mẹ buồn quá con, mẹ có trao đổi với cô giáo thì cô bảo ko sao con khóc nhưng vẫn thích nghi với hoàn cảnh mới vài hôm sẽ bình thường ngay nhưng mẹ vẫn thấy lo quá, mẹ phải làm sao bây giờ con gái yêu ơi
27/7...
sáng nay dù bao hoang mang lo lắng đến bấn loạn mẹ vẫn nén lòng đưa con đi học, đến trường con buồn hiu , mẹ ở lại chơi với con, dắt con đi loanh quanh trường cho con làm quen với mấy bạn con vẫn ko phản ứng gì , mẹ nói con đi học giỏi nhé có cô và cac bạn con sẽ ko lạc lõng đâu rồi trưa mẹ qua đón thế là vỡ òa con khóc thét, mẹ ko biết phải làm sao vội quay lưng đi vẫn nghe tiếng con khóc
Trưa 11h30 mẹ đến đón con thật là bất ngờ mẹ như bắt đước vàng khi hình ảnh con cười khanh khách với cô giáo nhìn yêu làm sao, lòng mẹ nhẹ tênh vui ko thể tả , khi thấy mẹ con khóc hờn khóc tủi nhưng mẹ bế thì nín ngay rồi lại cười tiếp, mẹ thầm cảm ơn con gái mẹ đã dần quen với môi trường mới,
30/7.....
sau gần 1 tuần con đã không còn khóc dù khi mẹ để cô giáo bế con vẫn khóc nhưng con nín ngay và ngoan ngoãn ngồi cho cô đút ăn, con gái mẹ thật giỏi, hôm nay con sẽ ỡ lại đến 3h mẹ đón, thời gian cứ dài ra nhưng dù sao mẹ cũng nhẹ lòng khi thấy con vui vẻ
hôm nay cũng là ngày ba ra đi, mẹ biết mẹ thật ích kỷ nhưng mẹ ko thể làm khác hơn mẹ xin lỗi con gái để con phải chịu nhiều thiệt thòi, mẹ biết dù ko thể nào bù đắp tình cảm cho nhưng nhưng mẹ sẽ cố gắng, cố lên con nhé ...mẹ yêu con
31/7
sáng nay hình ảnh con đứng tập thể dục 2 tay khua múa lung tung mẹ vui lắm còn ạ, vì con đã dần quen với việc con sẽ xa mẹ 8h mỗi ngày, nhưng kỳ lạ là mẹ khi về nhà trống vắng đến lạ thường, mẹ ko thể làm gì tập trung được vì mẹ cứ mãi nghĩ về con, con gái mẹ giỏi hơn mẹ về khoản này rồi, mẹ biết không nên để con biết mẹ đang buồn vì có nhiều chuyện dồn dập liên tiếp xảy ra với mẹ, nếu mẹ ngã gục thì ai sẽ chăm sóc con đây, mẹ tự nhủ tình yêu lớn của mẹ cần mẹ nên mẹ phải dọn dẹp ...nỗi buồn và cất nó đi để cho con có được sự nuôi dạy chu đáo...con có nghe mẹ nói là mẹ yêu con nhiều lắm



